HOÀNG HÔN BẠCH MÃ ... Bạch Mã hoàng hôn của Huế xưa Mà như thảng hoặc mới đang vừa Bên đường tầng bậc mềm chân bước Vẳng tiếng tiêu thiều sáo Rợ đưa Một chút mà thôi ánh mặt trời Cuối đường nhân thế lặng thầm rơi Hoe vàng vóc dáng mây vương sắc Trùm xuống không gian xóa đỉnh đồi Mầu trắng liêu trai đỏm dáng mây Như chăn như gối cứ vương đầy Vào thơ nặng bước chân lưu viễn Hư ảo một vùng hương khói bay Cây đứng miên man lặng lá cành Cắt lên bóng sáng chút mong manh Và phiêu du hết trong trầm mặc Vào cõi hoàng hôn để liễu mành Giây phút như là sạch bụi nhơ Hồn thanh thản để nối đôi bờ Những đường vạch nối thần kỳ ấy Chặng cuối cuộc đời thắm tóc tơ . |
Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013
MỜ ẢO TÂY THIÊN ... Hai tiếng Tây Thiên rất ngỡ ngàng Dễ gì bắt gặp ở trần gian Phút giây mờ ảo và tơ sợi Giọt nắng phiêu du xuống khẽ khàng Góc cạnh cong lên dáng khí thiêng Dù cho phiếm định bởi hư truyền Mà trong tầm mắt là siêu thực Quần thể làm nền một sắc duyên Cây bóng trên cao rẽ quạt chia Vầng dương tỏa xuống chiếu từng tia Là hào quang rót đi thiền tịnh Rốt ráo sắc không rõ mép bìa Sương mỏng như là hương khói bay Phớt lên mái đỏ để phơi bày Trần gian là ảo trong huyền ảo Thoáng chốc qua rồi cuộc tỉnh say Trong cõi mù sương cõi lặng im Tiếng chuông thổn thức giữ cung chìm Cõi mê bờ giác đang siêu tịnh Vào chốn lạc tuyền cao cánh chim Gội bỏ ưu tư với muộn phiền Lắng lòng trầm xuống giữa Tây Thiên Tuần hoàn chay tịnh theo dòng máu Hồi hướng tình thơ đến cuối miền . |
THUNG LŨNG XANH ... Một không gian diễm lệ Nằm gọn giữa rừng sâu Dù ngàn năm dâu bể Vẫn ngan ngát một mầu Bóng mây nhòa loang sắc Làm rạng sáng khung trời Gió vi vu khoan nhặt Như từng tiếng tơ rơi Những lối đi nho nhỏ Mang vóc dáng cần lao Của tháng ngày gian khổ Ươm mầu xanh cuộn trào Cây im lìm sẫm bóng Không giọt nắng nào rơi Mà như sương còn đọng Sũng ướt mầu xanh đồi Sự sống đang tràn ngập Dù không có bóng người Mầu vàng kia của đất Lặng lẽ trong gió phơi Là quê hương lụa gấm Từng nét đẹp xa khơi Tự thấy mình nồng ấm Theo từng chiếc lá rơi Mỗi ngày cầm chìa khóa Mở một quãng đường thôi Cái chân quê lạ lạ Mà vị ngọt vành môi Nặng đầy ngày phiêu lữ Đã chật nức hành trang Biết bao nhiêu dòng chữ Để phong thần dung nhan . |
Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013
BIỂN TRỜI CÔN ĐẢO ... Từ biển đảo vọng về lời mời gọi Trong gió rong loài chim biển ru tơ Mầu biển xanh từ ngày ấy đến giờ Sóng xuôi ngược vỗ tràn lên bờ đá Mầu trắng phong trần cài lên chấm phá Một mầu xanh cây cỏ mọc vân du Dưới nắng trời lay động sắc vàng thu Cứ rả rích cái dòng trôi thi vị Chim gọi bạn đứng bên nhau kiều mị Phút giao tình khoan nhặt lại chân dung Trong lặng yên bờ đá đứng nghìn trùng Diễm lệ nét thiên nhiên mầu yên ả Chắp đôi cánh vẽ vời trên hoa lá Bóng vào dòng phiên bản lại tình thơ Buổi đầu tiên đeo đẳng mãi đến giờ Đang thắp sáng niềm tin trên biển đảo Đường diệu viễn phủ lớp mờ vai áo Sự lao lung vụt mất giữa chân trời Để trong ngần mầu sắc giữa vành môi Đang ấm lạnh qua thơ theo ngòi bút . |
TẠO HÓA BAN CHO ... Bên bậc đá của núi rừng hoang lạ Có mầu hoa dâm bụt thắm chân quê Lá và cành man mác sắc xanh mê Một góc cạnh của đài trang rất Việt Dáng kiều mị căng đầy bao họa tiết Điểm chân dung cho Tố nữ thiên thần Mái tóc huyền buông xuống suối thanh tân Như da diết cái không gian tĩnh lặng Mắt nhắm lại mà hướng thiên theo nắng Gởi mơ về nơi ấy vẹn niềm tin Đôi tay đưa lên réo gọi nâng quyền Cảm tạ sự ban cho trong cạn cuộc Đường cong trọn chu kỳ kia mà mượt Đang vỡ òa giai điệu của đan thanh Giữa thiên nhiên câm lặng phút du hành Qua nét vẽ từ cội nguồn sinh hóa Mầu môi đỏ đang điểm thêm hoa lá Cho ngút ngàn hồn hậu một chân dung Lặng không gian sự dịch chuyển vô cùng Phải dừng lại để trầm tư khoảnh khắc Thơ dừng lại buổi vo tròn khuôn mặt Cái đẹp ngàn đời không xóa thời gian Đã trăm năm dày cộm những tờ trang Xiển dương để sự diệu kỳ tạo hóa . |
Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013
NẮNG VÀNG TRÊN ĐỒI CỎ ... Nắng nhuộm tóc cho hàng cây diễm tuyệt Cái mầu vàng ngọt mật vị hương duyên Bóng cây rơi trên cỏ đỉnh cao nguyên Là nét vẽ thần kỳ trong muôn một Ngôi nhà đứng lạnh lùng - lời thề thốt Chứa bên thềm những ấm lạnh gửi trao Đơn độc thôi mà cứ thấy cuộn trào Những mơ ước những hẹn thề son sắt Rừng cao lắm dễ chừng làm ngút mắt Như còn vương trong ấy những tơ sương Sự thần tiên thị hiện giữa vô thường Ấm dòng chảy giữa ta bà khởi sắc Sợi cỏ mịn đan thảm nhung huyền hoặc Nắng nhuộm vàng vung vãi những tàng thơ Sự yên nguyên kết nối để hai bờ Thành từng nốt có la trường , la thứ Mỏi đường bay trên chặng đường phiêu lữ Gởi dấu hài vào bóng mát tàng cây Để giấc mơ diệu viễn kết vòng tay Tràn hơi ấm trong ngôi nhà nơi ấy . |
NẮNG VỀ TRÊN SÔNG NƯỚC ... Góc nghệ thuật tự nhiên từ thiên phú Ánh nắng mai dát ngọc cả không gian Và mặt sông như nét vẽ trên toang Cứ vang vọng ngôn từ thơ tâm khảm Nhành cây ngã nằm nghiêng hằn nắng rám Một hình hài cằn cỗi bởi phong sương Trơ vơ in những gót bước bụi đường Trong giây phút gởi trao dòng chảy nhụy Nước trong vắt đá nằm yên ngơi nghỉ Xếp tầng lên thành tầng bậc phong thu Còn hơi sương loáng thoáng sắc hoa mù Hây hây lạnh ru đưa theo gió nhẹ Ở bên kia hợp đoàn lên quần thể Bóng cây vương giềng mối một thôn làng Ngôi nhà cô đơn tức tưởi âm vang Mà ngược sóng sự thanh bình diễm ảo Dù tất bật với nhọc nhằn cơm áo Thịnh và suy cũng dừng lại đôi giây Để ngưỡng thiên phong cảnh ấm vòng tay Có núi , nước nắng buông vàng dát ngọc Thơ dừng lại bên trời vương tơ tóc Chút quan hoài trước nghệ thuật thiên nhiên Nghe lòng mình rộn rã thứ hương duyên Theo chân bước song hành về cuối nẻo . |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)