QUAY ĐẦU LÀ BỜ ... ( Chân lý nhà Phật ) Bờ Vô Ngã đang nằm trong Vô Tưởng Dưới vầng trăng diễm ảo một hành tinh Bầu trời cao ngọc bích cõi yên bình Mãi trong suốt mầu Chân Như diệu vợi Ánh mắt Phật nghiễm nhiên là nhắm lại Là tư duy cho cuộc sống nhân quần Dáng Từ Bi mà trong ấy rưng rưng Vạn tiếng nói SẮC - KHÔNG vang từ đó Sương trắng ôm sườn non kia mờ tỏ Đã vực lên Bờ Giác ở đằng sau Đan thanh thôi mà cũng rất nhiệm mầu Bóng của Phật và chân dung THIỀN , THIỆN . |
Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013
GIỌT SƯƠNG MAI ... Những giọt sương phiêu sinh trên ngọn lá Hình cầu trong trong suốt sắc pha lê Giữa ngẫu nhiên giữa trùng ngộ đam mê Đặt bút viết để dòng trôi âm vận Trong bóng tối lung linh qua tia sáng Để cho hồn tồn tại mãi thiên thâu Đã đi qua hàng vạn cuộc bể dâu Sương vẫn thức cái hình hài diễm ảo Không lưu cửu mà tiềm tàng dung mạo Trong trái tim lãng mạng của người thơ Từ bao giờ cho mãi đến bây giờ Đang sống động qua nhãn cầu lãng tử . |
MỘT HÌNH ẢNH ĐẸP ... Những cái đẹp tất nhiên là giản dị Mà chân dung thì cũng rất đơn sơ Nhưng tựu chung thì cả một bến bờ Chỉ thức dậy từ con tim nhân ái Sắc áo mầu xanh đường kim mềm mại Đã đan thêu một phong cách nhu thuần Hai mái đầu chụm lại giữa rưng rưng Một khúc nhạc không phân ngôi khoảng cách Vành môi mọng tuổi xuân thì thanh bạch Đôi mắt đen qua mục kính - lòng son Cảm nhận mà thôi đã thấy căng tròn Chứa trong ấy một cụm từ " Tình nguyện " Tóc bạc mồi da ... thời gian dịch chuyển Mắt sâu nhòa vào thăm thẳm khúc nôi Vẫn thấy niềm vui lóe sáng xa xôi Đang ấm lại trong không gian - quyền phép Ta viết lên đây thăng hoa cái đẹp Từ bước chân mang nặng những tâm hồn Xóa bỏ nhọc nhằn vực dậy nét son Để chia sẻ những cảnh đời quên lãng Cho cánh hoa năm chiều luôn khuếch tán Cái mầu vàng vĩ đại ấy từ khi Đang chuyển giao đang réo gọi chân đi Đến tất cả nơi đâu " CẦN THÌ CÓ " . |
Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013
HỒNG HẠC TRỞ VỀ ... Hồ vang tiếng của loài chim quậy nước Dù thâm u cũng vẫn thấy mặn lòng Giữa một ngày chỉ có nắng ru rong Trong tiếng gió êm đềm và nhè nhẹ Hơi trắng bay lên ở từ nơi đó Thêm hoang vu cho phong cảnh của hồ Núi đứng nguy nga đường nét gai sô Cạnh hồ nước cỏ hanh hao mầu nắng Hồng hạc của ngày xưa từng mang nặng Buổi đi về buổi di trú mờ xa Trong nắng mai quần tụ những âm ba Như giao cảm cho một ngày mới đến Mầu hồng nhẹ - của lạc loài lơ đểnh In vào trong dòng nước một băng tần Cứ như là vóc dáng của giai nhân Bay tà áo cái thời mây cõi thục Ở bên kia cũng một đàn lúc nhúc Lội và mò theo nhịp bước dòng trôi Nắng khẽ khàng từng giọt trải muôn nơi Nghe dòng nước trở mình qua hơi thở Cuộc sống phiêu sinh như là lá trở Cứ sang mùa thay cuộc sống phiêu sinh Hồng hạc ơi ! ta khảy khúc tang tình Vào nhịp thức của dòng thơ đang dậy . |
![]() MẦU XANH CÂY CỎ ... Nguyên sinh với một mầu xanh Ngập tràn khắp lối khung tranh một mầu Dù là cuộc sống bể dâu Vẫn man mác nhớ theo mầu tranh kia Hai dòng ký sự phân chia Để cho những cánh bướm kia bay về Cỏ lay bông giữa hoang mê Khu cây xanh lá tái tê khúc lòng Cỏ thềm cũng nõn mầu trong Cái xanh thiêm thiếp mấy vòng hành tinh Mầu xanh gói ghém lộ trình Vào trong thơ để hiên đình giao thơ Cỏ vương dáng ấy nhạt mờ Thêm chân dung của bến bờ đổi trao Gót chân nhè nhẹ thanh thao Giẫm lên nhung mượt lối vào hằng khi Gió bay cánh bướm thầm thì Họa hoằn khúc chiết nẻo đi vào hồn Mầu xanh ướp lặng môi hôn Trong không gian mỏng dấu son cuối đời Lạc loài vào tận xa khơi Của khu cây mượt những lời ru cho Mầu xanh của buổi hẹn hò Đong đưa dìu dặt bến đò dòng sông . |
NẮNG SỚM TRÊN ĐỒNG HOA ... Sương còn ướt trên con đường im lặng Hai bên bờ rực rỡ một mầu hoa Sắc đỏ hơi phai dáng ấy - âm ba Của phong nhụy điểm tô không gian đẹp Ta chợt thấy như chìm vào quyền phép Giữa sắc mầu bung vỡ một phong quang Từng sợi tơ kiều diễm cả cung đàng Đã tơ lụa để thành tranh tuyệt tác Ánh triêu dương soi vào trong võng mạc Sắc mầu đang có bởi tự siêu nhiên Dãy núi xa xôi tầng bậc thềm hiên Để gót bước đi vào vùng hoa đỏ Mầu xanh non kéo đường ngôi nơi đó Sự im lìm không tiếng nói dù cho Chỉ hây hây làn gió nhẹ xuôi đò Vào dòng nước bình minh tràn diễm ảo Mây đan thêu bầu trời cho sắc áo Sự diệu kỳ thêm hiện tượng bình minh Một đêm qua để ánh sáng hồi sinh Nhân loại lại đi vào mầu sắc mới Cứ lắng đọng tâm hồn vào diệu vợi Cho tình thơ ấm lại gọn vòng tay Và bình minh thắp sáng giữa hôm nay Là chắp cánh mộng đầu tiên trường cửu . |
Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013
HOA TRINH NỮ ... Hãy tư duy qua góc nhìn rất thật Để phân ngôi cho cái đẹp " phong thần " Lá đối nhau những đường nét thanh tân Mà lạc lỏng giữa vô cùng thế sự Tên để gọi xưa nay là trinh nữ Có lẽ là hư cấu của văn chương Mà tựu trung ý nghĩa của vô thường Lá mắc cỡ tự tình duyên của nó Cũng liệt vào một cấp tầng cây cỏ Nhưng chút gì trong ấy rất tơ hoa Mầu hồng môi tròn trĩnh nhụy chan hòa Mầu vàng nhạt đã liễu mành nghệ thuật Chân dung này như tiềm năng vong lục Mở lần ra để đón nhận khen chê Âm thầm thôi trên gót bước đi về Trước mặt đó thì rất là kiều mị Rải rác khắp trên dặm ngàn thiên lý Tuy âm thầm mà cũng rất hờn duyên Vì mỗi khi có tiếng động lan truyền Lá xếp lại như chối từ xâm lấn Để vẽ lên sự mặn mòi hoa phấn Bằng tầm nhìn khoan hậu để phong vương Cái đan thanh mà gai góc chặng đường Vẫn cô đọng nơi đây một bóng sắc . |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
