HAI HÀNG CÂY XANH TRONG NẮNG ... Hai hàng cây dẫn lối vào nhàn hạ Cứ xanh mầu dịu mát cả không gian Ánh nắng trên cao rọi bóng vàng loang Trên sắc cỏ nõn xanh phơn phớt nhẹ Con đường thẳng như là ai đã kẻ Cái mầu vàng âm ấm nắng đang lên Lặn lội nơi đây để lại trời quên Giữa im lặng giữa phiêu nhiên văn vẻ Thỉnh thoảng thôi gió về ru khe khẽ Sự thì thầm của lá tiếng ru rong Gởi hồn thơ vào giây phút ấm nồng Và khoan nhặt từng bước chân - dòng chảy Kín mầu xanh bầu trời cao không thấy Chỉ qua khe giọt nắng rọi lung linh Dễ chừng như loại bỏ cả hư vinh Vào ở giữa một không gian riêng biệt Ấm vòng tay ấm từng trang giấy viết Để thơ đầy trong túi gấm hành trang Và nguồn vui tràn ngập cuối chặng đàng Làm tầng bậc cho chuỗi ngày dã ngoại ... |
Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013
CHIỀU LẠNH ... Không gian lạnh , mặt trời đang đi ngủ Sắc liêu trai bàng bạc cảnh hư huyền Dòng nước ngừng trôi phẳng lặng bình yên Thoi thóp thở những hơi mầu sương khói Cây khô cằn quạnh hiu và khắc khoải Đứng trong lòng thảm cỏ nặng hơi sương Và lãng du nơi ấy một cung đường Bên thềm cát thuở nỗi lòng chinh phụ Bóng tối mắc giăng mây trời luân vũ Làm mờ đi cái ánh sáng chiêu dương Buổi chiều hoang sơ tồn tại tơ vương Như xào xạc trên đường đi hư ảo Thơ cạn kiệt để hình thành diện mạo Sự xa khơi vẫy gọi một băng tần Cứ dặt dìu theo tiếng thở giai nhân Đang đoài đoạn bên hiên thềm lặng gió Sự cô đọng âm thầm từ nơi đó Để ngày thơ chia sẻ những đường bay Cứ qua đi để thêm được một ngày Tròn trĩnh bước trên lối đi ấm lạnh |
TĨNH LẶNG MỘT BUỔI CHIỀU ... Nửa vòm trời một mầu cam sáng dệt Để tà huy còn lại chút mong chờ Nước rêu rong theo triều sóng vu vơ Thành những sợi đan theo chiễu tĩnh lặng Không còn sót cuối một ngày hạ nắng Chỉ lặng lờ từng đợt gió phiêu du Hàng cây bên kia thăm thẳm biệt mù Kéo bóng tối thành chân trời sắc nét Thảm thực vật ở bên này trầm mặc Bóng đêm dường đang xâm lấn nơi đây Dáng đá chơ vơ đứng giữa vòng xoay Của gió nước rong chiều nghe lặng lẽ Cảnh thiền tịnh giữa dòng trần dâu bể Một không gian thi vị của phong thu Viết vào thơ như mở cửa đời tu Lòng bình lặng và thanh trong diệu vợi Gót lăn lóc đi dần vào mong đợi Để cùng nghe trong ấy một chân dung Đổi và trao những giây phút lai trùng Trên sóng nước theo chân chiều len lén |
Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013
NÉT DÁNG TRUYỀN KỲ ... Ai dát ngọc cho không gian kỳ ảo ? Đá cuội nằm im vạn cổ phong thu Mầu trắng tơ rơi thỏ thẻ dòng ru Đang dìu dặt cái ngôn từ thanh thoát Cây liễu mành - sợi chỉ thêu đài các Nét nhu mềm từng chiếc lá đong đưa Thành đá đặc thù vóc dáng cổ xưa Cứ hùng vĩ làm nền cho nghệ thuật Quê hương ơi ! không bao giờ biến mất Nét đan thanh cẩm tú một phương trời Đang ngọt ngào , giọt từng giọt tơ rơi ... Thành biển biếc mối quan hoài khắc khoải Cô đọng thành chương cho ngày dã ngoại Và đong đầy tập cảo sáng hoa tiên Một chân dung lén nhẹ sự thanh tuyền Không thể thiếu trong đền đài văn hiến Giữa tỉnh say thuở chương đài liễu truyện Mới hình dung được cốt cách thơ lòng Bất giác nghe trong gió tiếng ru rong Làm ấm lại không gian này miên viễn . |
TRẮNG MỘT THỀM TRĂNG ... Ánh trăng tròn cuối bầu trời bát ngát Để nhân sinh uống cạn dáng trăng tròn Nét hoa văn bên dòng chảy - thoa son Là cành lá nằm bên thềm im vắng Kiều nữ ơi ! có phải là đêm trắng ? Bên gốc cây ngồi thêu dệt ân tình Hai đóa hồng - dầu vậy - vẫn lung linh Dưới ánh sáng vây đường trăng điệp mộng Vòng tròn đá hình thành thêm sức sống Cứ vân vi những lối bước cơ hồ Dòng sông êm vòng lượn sóng quanh co Làm chuyển động những mảng trăng loáng bạc Ở bên kia mầu xanh cây bên cát Kéo bậc thềm diễm ảo nối trời đêm Mây và sao trải nhẹ gót chân êm Sự dao động lụa là cho cảnh trí Lá cây ru làm mầu xanh kiều mị Phút ấm nồng dồn lại để riêng em Kiều nữ ơi ! biết nói được gì thêm Chỉ mộc mạc đan thanh và diễm tuyệt . |
MỘT DÁNG HỮU TÌNH ... Cây ngả nghiêng như cánh tay quyền phép Đã nhiệm mầu cho mầu sắc nguyên sinh Thác ru đưa những nhịp khúc trữ tình Buông mầu trắng dịu mềm tơ muôn sợi Cứ huyễn hoặc khắp không gian mong đợi Dáng cây rừng hàm chứa sự say mơ Thoảng sương bay - chỉ một chút bụi mờ Mà ảo giác trùm lên ngàn cây cỏ Nước lặng im trầm tư mầu xanh đó Lặn vào lòng những sợi chỉ gấm hoa Nhè nhẹ thôi lượn triều sóng hôm qua Và trở lại tạo vòng tròn bất biến Trong hơi gió tiếng tơ lòng thị hiện Dòng châu phun giờ nhả ngọc đăng trình Nắng chưa về sự nảy nở tồn sinh Chỉ lắng xuống những khôn nguôi nhung nhớ Giấy và bút thật tình là duyên nợ Ngồi bên nhau ấm lạnh những ngôn từ Thật ngỡ ngàng bung vỡ xóa trầm tư Để cạn kiệt tư duy đang rộn rã . |
DÒNG THÁC LẶNG THẦM ... Trời như đã lập trình từ muôn thuở Dáng thiên kiều đã hiện thực thiên nhiên Thoáng khói sương lay động cả một miền Và dáng thác kéo dài đường tơ sợi Ánh sáng lung linh nhuộm mầu diệu vợi Trên tàng cây trên sỏi đá hư huyền Hồ nước lặng thầm - tròn trĩnh y uyên Như thao thức bên hiên thềm cổ tích Lối bước trầm tư nhạt nhòa khô khốc Buổi hẹn hò còn lại gót chân xưa Bầu trời cao chùng xuống dáng mây vương Như khuếch đại dáng liễu mành quê cảnh Dừng lại để nghe tiếng lòng hiu quạnh Đã phong thu cho giây phút giao tình Bỏ lại đằng sau tất bật hư vinh Để nhập cuộc một vòng quay thưởng lãm Viết ra thơ để đong đầy bụi bám Nẻo quan hà đuổi bắt thú tiêu dao Quê hương ơi ! dù ghềnh thác nguồn đào Cứ nặng trĩu trên lối đi cộng hưởng Âm vận theo vào cội nguồn vô lượng Đẹp chuỗi ngày nồng ấm một vòng tay Của bây giờ và của cái hôm nay Luôn luôn gợi trong lòng hương lửa cũ . |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)